"

CHƯƠNG BA MƯƠI HAI: PINOCCHIO BỊ BIẾN THÀNH LỪA

CÁC CẬU BÉ BIẾN THÀNH LỪA
CÁC CẬU BÉ BIẾN THÀNH LỪA

Điều kỳ lạ là khi Pinocchio tỉnh giấc, cậu đưa tay gãi đầu. Và trong lúc gãi, cậu giật mình nhận ra tai mình đã dài ra hơn cả một gang tay.

Bạn hãy nhớ, từ thuở lọt lòng, chú rối Pinocchio vốn có đôi tai bé tí – bé đến nỗi mắt thường cũng khó nhận ra. Vậy nên, bạn cứ tưởng tượng xem cậu ta kinh ngạc đến mức nào khi phát hiện đôi tai của mình chỉ sau một đêm đã vươn dài, trông chẳng khác gì hai cây chổi cùn.

Cậu vội đi tìm gương để nhìn rõ hơn, nhưng chẳng thấy chiếc nào. Đành lòng, cậu đổ nước đầy chậu rửa mặt và cúi xuống nhìn. Thứ hiện lên trong làn nước là hình ảnh mà cậu chắc chắn chẳng bao giờ muốn thấy: cái đầu của cậu giờ đây được “tô điểm” bằng một đôi tai lừa đồ sộ!

Hãy tưởng tượng xem chú Pinocchio đáng thương đã buồn bã, xấu hổ và tuyệt vọng đến nhường nào!

Cậu bật khóc nức nở rồi gào thét lên, đầu cứ đập mạnh vào tường. Nhưng càng khóc, đôi tai cậu lại càng dài thêm; chúng cứ dài mãi, dài mãi và bắt đầu mọc lông tua tủa ở phần đỉnh tai.

Nghe tiếng cậu khóc than thảm thiết, một chú Sóc Chuột xinh xắn sống ở tầng dưới chạy vào phòng. Thấy chú rối đau khổ đến vậy, chú Sóc chuột hỏi với vẻ chân thành:

“Người bạn cùng phòng yêu quý của tôi ơi, có chuyện gì xảy ra với bạn thế?”

“Tôi bị ốm rồi, hỡi Sóc Chuột bé nhỏ thân yêu ơi, ốm nặng lắm, và căn bệnh này khiến tôi sợ hãi vô cùng. Bạn có biết cách bắt mạch không?”

“Một chút thôi.”

“Vậy thì bắt mạch xem tôi có bị sốt không.”

Chú Sóc Chuột nhỏ giơ chân trước bên phải lên, sau khi bắt mạch cho Pinocchio, chú thở dài nói với cậu:

“Bạn ơi, tôi rất buồn khi phải báo cho bạn một tin xấu!”

“Tin gì vậy?”

“Bạn bị sốt nặng lắm!”

“Sốt gì cơ?”

“Sốt lừa.”

“Đó là một loại sốt mà tôi không hiểu,” chú rối nói, nhưng thực ra cậu hiểu quá rõ.

“Vậy thì tôi sẽ giải thích cho bạn,” Marmot nói. “Bạn phải biết rằng trong hai hoặc ba giờ nữa, bạn sẽ không còn là một chú rối, hay một cậu bé nữa.”

“Vậy thì tôi sẽ thành gì?”

“Chỉ hai ba tiếng nữa thôi, cậu sẽ trở thành một chú lừa thực thụ, y hệt như những con lừa kéo xe chở bắp cải và rau diếp ra chợ.”

“Ôi, con thật khốn khổ! Con thật khốn khổ!” Pinocchio rú lên, hai tay túm chặt lấy đôi tai mình, giật giật và xé xé điên cuồng như thể đó là tai của kẻ khác.

“Cậu bé tội nghiệp của ta ơi,” Sóc Chuột nói, cố an ủi cậu bé, “cậu chẳng làm gì được đâu. Đó là số mệnh rồi. Sách xưa đã chép rõ rằng những đứa trẻ lười nhác, ghét bỏ sách vở, trường lớp và thầy cô, chỉ suốt ngày rong chơi, vui thú, thì sớm muộn gì cũng hóa thành lừa con cả.”

“Nhưng liệu có thật như vậy không?” chú rối vừa hỏi vừa nghẹn ngào khóc nức nở.

“Đúng y như vậy! Giờ khóc lóc cũng chẳng ích gì. Đáng lẽ cậu phải nghĩ đến chuyện này sớm hơn chứ!”

“Nhưng đó không phải lỗi của tôi; tin tôi đi, bạn Sóc Chuột bé nhỏ ạ, tất cả là do Tim Đèn gây ra!”

“Thế Tim Đèn là ai?”

“Một đứa bạn cùng lớp của tôi. Tôi đã muốn về nhà; tôi đã muốn ngoan ngoãn vâng lời. Tôi đã muốn học hành, nhưng Tim Đèn bảo tôi: ‘Cậu phải học làm gì cho mệt? Cậu phải đến trường làm chi? Đi với bọn tớ đến ‘Vùng Đất của Những Kẻ Ngốc’ đi; ở đấy chẳng ai phải học hành gì cả; ở đấy chúng ta sẽ vui chơi từ sáng đến tối, lúc nào cũng thỏa thích vui vẻ’.”

“Và tại sao cậu lại nghe theo lời xúi giục của người bạn giả dối ấy? Của người bạn xấu xa ấy?”

“Tại sao ư? Bởi vì, chú Sóc Chuột bé nhỏ yêu quý của tôi, tôi chỉ là một con rối không có trí khôn, cũng chẳng có trái tim. Ôi! Giá như tôi có chút tình cảm nào, tôi đã chẳng bao giờ bỏ rơi cô Tiên nhân hậu – người đã yêu thương tôi như mẹ hiền và làm biết bao điều tốt đẹp cho tôi! Giờ đây tôi đã chẳng còn là con rối nữa, mà phải là một cậu bé đúng nghĩa rồi! Nhưng nếu tôi gặp thằng Tim Đèn, nó sẽ biết tay! Nó sẽ hiểu tôi nghĩ gì về nó!”

Rồi cậu quay gót định bước đi. Khi ra đến cửa, cậu chợt nhớ đến đôi tai lừa của mình, cảm thấy xấu hổ vô cùng nếu để lộ ra ngoài. Bạn biết cậu làm gì không? Cậu vội lấy chiếc mũ vải bông rộng vành, đội lên đầu rồi kéo sụp xuống tận chân mũi.

Pinocchio liền lên đường, lang thang khắp nơi để tìm kiếm Tim Đèn. Cậu lục lọi mọi ngóc ngách – từ con phố nhỏ đến quảng trường rộng, từ những rạp hát tồi tàn đến bất cứ nơi nào có thể, nhưng vẫn không thấy bóng dáng người bạn đâu. Cậu sốt sắng hỏi thăm từng người qua đường, nhưng chẳng ai biết tin tức gì về Tim Đèn cả.

Cuối cùng, cậu quyết định đến thẳng nhà Tim Đèn. Khi đứng trước cửa, cậu ngập ngừng rồi gõ lên cánh cửa gỗ.

“Ai đó?” Giọng nói quen thuộc của Tim Đèn vang lên từ phía trong.

“Là tớ đây!” Chú rối gỗ hồi hộp đáp lại.

“Chờ tớ chút, tớ ra mở cửa ngay.”

Phải chờ đợi đến nửa tiếng đồng hồ, cánh cửa mới chịu mở ra. Và khi bước vào phòng, Pinocchio đã kinh ngạc đến mức nào khi thấy Tim Đèn – người bạn thân của mình – đang đội một chiếc mũ vải cotton khổng lồ, vành mũ rủ xuống che kín cả mũi.

Nhìn thấy chiếc mũ, Pinocchio gần như cảm thấy được an ủi và thầm nghĩ:

“Bạn mình cũng mắc bệnh giống mình sao? Cậu ấy cũng bị cơn sốt lừa hành hạ ư?”

Rồi, giả vờ như chẳng để ý gì, cậu cất lời hỏi với nụ cười:

“Bạn thế nào rồi, Tim Đèn thân yêu?”

“Tớ khỏe lắm, khỏe như chú chuột con đang vui đùa trong khối phô mai Parmesan ấy.”

“Cậu nói thật đấy chứ?”

“Tớ nói dối cậu làm gì?”

“Xin lỗi nhé, nhưng nếu vậy sao cậu lại đội cái mũ vải cotton che kín cả tai thế kia?”

“Bác sĩ bảo tớ phải đội vì tớ đau đầu gối. Còn cậu, chú rối bé nhỏ của tôi, sao cậu lại đội cái mũ vải cotton kéo xuống tận chóp mũi thế này?”

“Bác sĩ kê đơn cho tớ vì tớ bị trầy xước ở chân.”

“Ôi, Pinocchio tội nghiệp!”

“Ôi, Tim Đèn tội nghiệp!”

Sau những lời ấy, một khoảng lặng dài trôi qua, hai người bạn chỉ đứng nhìn nhau với ánh mắt đầy mỉa mai.

Cuối cùng, chú rối khẽ hỏi người bạn của mình:

“Làm ơn cho tớ thỏa mãn tí tò mò nhé, Tim Đèn thân yêu: cậu đã bao giờ bị đau tai chưa?”

“Chưa bao giờ! Thế còn cậu?”

“Chưa bao giờ. Nhưng từ sáng nay tai tớ bắt đầu đau.”

“Tai tớ cũng đang đau này.”

“Cậu cũng vậy sao? Thế cậu đau tai nào?”

“Cả hai tai. Còn cậu thì sao?”

“Cũng cả hai tai. Liệu chúng mình có bị cùng một thứ bệnh không nhỉ?”

“Tớ sợ là thế đấy.”

“Cậu làm ơn giúp tớ một việc được không, Tim Đèn?”

“Sẵn sàng! Hết lòng luôn.”

“Cậu cho tớ xem tai cậu được không?”

“Sao lại không? Nhưng trước tiên, Pinocchio thân mến, tớ muốn xem tai cậu đã.”

“Không, cậu phải trước.”

“Không, bạn ơi. Cậu trước rồi tớ!”

“Được rồi,” chú rối nói, “chúng ta hãy thống nhất như những người bạn tốt nhé.”

“Nghe xem nào.”

“Chúng ta sẽ cùng cởi mũ ra cùng một lúc. Cậu đồng ý không?”

“Tớ đồng ý.”

“Vậy thì, chú ý nhé!”

Và Pinocchio bắt đầu đếm to:

“Một, hai, ba!”

Đến tiếng “Ba!”, hai cậu bé cùng cởi mũ ra và ném lên không trung.

Và rồi một cảnh tượng xảy ra mà nếu không tận mắt chứng kiến thì khó lòng tin nổi. Ấy là khi Pinocchio và Tim Đèn nhận ra cả hai đều rơi vào hoàn cảnh trớ trêu giống nhau, thay vì xấu hổ hay buồn bã, họ bỗng dựng đứng đôi tai dài ngoẵng của mình lên, làm đủ trò hài hước, rồi cuối cùng bật ra tiếng cười giòn tan.

Họ cười, cười không ngừng, cười đến nỗi phải ôm chặt lấy bụng. Nhưng giữa lúc vui đùa thỏa thích, Tim Đèn bỗng đứng khựng lại, người chao đảo, mặt mày tái mét, thều thào với bạn:

“Pinocchio ơi, cứu… cứu tớ với!”

“Cậu sao thế?”

“Ôi, tớ… tớ không đứng vững nữa rồi…”

“Tớ cũng không thể,” Pinocchio kêu lên, loạng choạng và bắt đầu khóc nức nở.

Trong lúc hai đứa đang trao đổi, cả hai bỗng khom lưng xuống, rồi bắt đầu chạy lòng vòng quanh căn phòng bằng cả tay lẫn chân. Khi chạy, bàn tay chúng dần biến thành móng guốc cứng, khuôn mặt thì kéo dài ra thành cái mõm thô kệch, còn lưng thì phủ đầy một lớp lông xám nhạt điểm những đốm đen.

Nhưng bạn có biết thời khắc kinh hoàng nhất đối với hai cậu bé tội nghiệp này không? Đó là lúc cái đuôi bắt đầu nhú ra. Bị dồn vào đường cùng bởi nỗi nhục nhã và đau đớn tột cùng, chúng chỉ biết khóc than thảm thiết cho số phận nghiệt ngã của mình.

Ôi, giá mà họ khôn ngoan hơn! Nhưng thay vì thở dài than thở, họ chỉ biết kêu be be như lừa; và họ kêu to, đồng thanh hét lên: “Hí-ho!”

Đang lúc ấy, bỗng có tiếng gõ cửa vang lên, cùng với giọng nói từ bên ngoài:

“Mở cửa! Ta là người đàn ông bé nhỏ đây, ta là người đánh xe đã đưa các ngươi tới xứ sở này. Mở cửa ngay, không thì khốn cho các ngươi đấy!”

*

Bản quyền

Cậu Bé Người Gỗ Pinocchio Copyright © 2025 by khosachviet.com. All Rights Reserved.