CHƯƠNG NĂM: QUẢ TRỨNG BIẾT BAY

Trời càng lúc càng tối. Pinocchio chợt nhận ra mình chưa ăn gì suốt cả ngày, bụng bắt đầu réo ầm ầm, cái cảm giác rõ ràng là thèm ăn.
Chỉ lát sau, cơn thèm ăn đã chuyển thành đói, và chẳng bao lâu, cơn đói trở nên dữ dội, quặn thắt từng cơn.
Chú rối đáng thương vội vàng chạy đến bên lò sưởi, nơi có một chiếc nồi đang sôi ùng ục. Cậu định mở vung ra xem bên trong có gì, nhưng hóa ra cái nồi ấy chỉ là hình vẽ trên tường. Bạn có thể tưởng tượng nỗi thất vọng của cậu lúc ấy. Cái mũi vốn đã dài của cậu lại càng dài thêm ít nhất ba phân nữa.
Sau đó, cậu bắt đầu lục lọi khắp căn phòng, mở từng ngăn kéo, kiểm tra mọi xó xỉnh có thể nghĩ ra, với hy vọng tìm được một mẩu bánh mì. Dù chỉ là một mẩu bánh khô, một miếng vụn, một khúc xương chó bỏ lại, một ít bột ngô mốc meo, một cái xương cá, hay một hạt anh đào – bất cứ thứ gì có thể nhét vào bụng. Nhưng cậu chẳng tìm thấy gì cả, không một thứ gì, hoàn toàn trống rỗng.
Lúc này, cơn đói của cậu ngày càng trở nên dữ dội hơn. Chú rối Pinocchio đáng thương chẳng còn cách nào xoa dịu cơn đói ngoài việc ngáp dài. Những cái ngáp của cậu rộng đến mức gần như chạm tới vành tai. Mỗi lần ngáp xong, cậu lại thở gấp gáp như sắp lịm đi vì kiệt sức.
Bất lực, cậu oà lên khóc trong nỗi tuyệt vọng cùng cực và than thở:
“Con Dế Biết Nói đã nói đúng quá rồi! Mình thật sai lầm khi không nghe lời cha, bỏ nhà ra đi. Giá như cha ở đây, mình đâu phải chịu cảnh ngáp đến chết như thế này! Chao ôi! Đói khát quả là nỗi khổ khủng khiếp nhất!”
Ngay trong khoảnh khắc ấy, ánh mắt cậu bỗng dừng lại ở một vật thể tròn trịa, trắng ngần nằm lẫn trong đống bụi – trông y hệt một quả trứng gà. Chưa đầy một cái chớp mắt, cậu đã lao tới và chộp lấy. Quả thật đó chính là một quả trứng thật sự!
Pinocchio vui mừng khôn xiết. Cậu tưởng như mình đang nằm mơ, cứ xoay tròn quả trứng trong tay, sờ soạng rồi hôn lên nó. Vừa hôn, cậu vừa lẩm bẩm:
“Giờ thì mình sẽ chế biến nó thế nào nhỉ? Làm trứng ốp la chăng? Không, chiên trong đĩa có lẽ ngon hơn! Hay là rán trong chảo thì hợp hơn? Hoặc cứ luộc đơn giản cho xong? Thôi, nhanh nhất là nấu trong đĩa: mình thèm ăn quá rồi!”
Không chần chừ, cậu đặt một chiếc đĩa đất lên bếp than hồng rực lửa. Thay vì dùng dầu hay bơ, cậu đổ vào đĩa một ít nước; khi nước bắt đầu bốc hơi, “tách!”, cậu đập vỡ vỏ trứng. Nhưng thay vì lòng trắng và lòng đỏ, một chú gà con nhỏ xinh bật ra, trông vô cùng hoan hỉ và lịch thiệp. Chú cúi đầu chào một cách duyên dáng rồi nói với cậu:
“Ngàn lần cảm ơn cậu, Pinocchio ạ, vì đã giúp tôi thoát khỏi cái vỏ chật chội này. Chào tạm biệt cậu nhé, mong ngày gặp lại. Cậu nhớ giữ gìn sức khỏe, và gửi lời chúc tốt đẹp nhất của tôi tới tất cả mọi người trong nhà nhé!”

Vừa dứt lời, chú gà con xòe đôi cánh nhỏ, vút qua khung cửa sổ đang rộng mở rồi biến mất vào khoảng không.
Chú rối đáng thương đứng chôn chân như bị ai yểm bùa, đôi mắt trợn trừng nhìn theo, miệng há hốc, tay vẫn cầm khư khư mảnh vỏ trứng. Nhưng khi đã bình tâm lại sau cơn choáng váng ban đầu, cậu bỗng oà lên khóc nức nở, gào thét, giậm chân xuống sàn nhà trong cơn tuyệt vọng tột cùng, và giữa những tiếng nấc nghẹn ngào, cậu thốt lên:
“Ôi, quả nhiên Dế Biết Nói đã nói đúng! Giá như mình không bỏ nhà ra đi, giá như bố mình đang ở đây, thì giờ đây mình đâu phải chịu cảnh đói khát thế này! Ôi! Đói quả là một nỗi khổ không thể chịu nổi!”
Và bởi vì bụng cậu cứ réo ầm ĩ hơn lúc nào hết mà cậu chẳng biết cách nào để làm nó im tiếng, cậu bèn nghĩ đến việc rời khỏi nhà và đi lang thang quanh xóm, mong sao gặp được một tấm lòng nhân hậu nào đó sẽ thương cho cậu một mẩu bánh.
*