CHƯƠNG BẢY: ÔNG GEPPETTO NHƯỜNG BỮA SÁNG CHO PINOCCHIO
Chú rối Pinocchio tội nghiệp vẫn còn ngái ngủ, đôi mắt lờ đờ, chưa hề hay biết đôi chân mình đã cháy thành than. Vừa nghe tiếng bố gọi, cậu vội nhảy khỏi ghế để chạy ra mở cửa, nhưng loạng choạng vài bước rồi đổ ập xuống sàn.
Tiếng ngã của cậu ầm ĩ như cả chục chiếc muỗng gỗ từ trên gác năm rơi xuống đất.
“Mở cửa ngay!” ông Geppetto quát từ ngoài đường.
“Con không thể mở được, bố ơi!” chú rối vừa khóc lóc vừa lăn lộn dưới đất.
“Tại sao không mở được?”
“Vì chân con bị ăn mất rồi!”
“Ai đã ăn chân con?”
“Con mèo,” Pinocchio đáp, nhìn thấy con mèo đang nghịch ngợm, dùng chân trước đẩy những mẩu gỗ vụn nhảy lên nhảy xuống.
“Mở cửa ngay, bố bảo con đấy!” ông Geppetto quát lần nữa. “Nếu không, khi bố vào được trong này, con sẽ biết tay bố!”
“Con không thể đứng dậy được đâu, bố ơi, bố hãy tin con đi. Ôi, con khổ quá! Khổ quá! Con sẽ phải bò bằng đầu gối suốt quãng đời còn lại mất thôi!”
Ông Geppetto cho rằng những lời rên rỉ này chỉ là một trò lừa nữa của cậu rối gỗ, nên ông nghĩ ra cách để chấm dứt trò đùa này. Ông trèo lên tường và chui vào nhà qua cửa sổ.
Ông giận dữ lắm, ban đầu chỉ biết quát mắng; nhưng khi thấy Pinocchio nằm bẹp dưới đất, đôi chân đã cháy rụi thật rồi, trái tim ông chợt mềm lại. Ông vội ôm chú bé vào lòng, hôn lên má, vuốt ve âu yếm, miệng thì thầm những lời yêu thương ngọt ngào. Nước mắt ông lăn dài trên gò má nhăn nheo, giọng nghẹn ngào:
“Pinocchio bé bỏng của bố ơi! Sao con lại để chân mình ra nông nỗi này?”
“Con không biết nữa bố ạ, nhưng đêm ấy thật kinh khủng, con sẽ chẳng bao giờ quên. Trời sấm chớp dữ dội, bụng con đói cồn cào, thì Dế Mèn lại mắng con: ‘Đáng đời! Đồ hư hỏng, mày đáng bị thế!’ Con liền cảnh cáo: ‘Coi chừng miệng lưỡi đấy, Dế Mèn!’ Nó chẳng sợ, còn chế nhạo: ‘Mày chỉ là con rối, cái đầu toàn gỗ!’ Tức quá, con ném cán búa trúng nó, nó chết ngay. Nhưng lỗi tại nó bố ạ, con đâu có cố ý! Để chứng minh, con đặt chảo đất lên bếp than hồng, nào ngờ một con gà nhảy ra kêu: ‘Chào nhé, gửi lời thăm mọi người!’ Con đói hơn, đến nỗi phải van xin một ông già đội mũ ngủ. Ông ta hé cửa bảo: ‘Đứng dưới ấy, giơ mũ lên!’ Rồi trút cả chậu nước lên đầu con. Xin bánh mì có gì đáng xấu hổ hở bố? Con chạy về nhà, bụng réo cồn cào, đành kê chân lên bếp sưởi cho đỡ lạnh. Thế rồi… chân con cháy rụi lúc nào chẳng hay! Giờ con vẫn đói, mà chân thì chẳng còn! Ôi! Ôi! Ôi! Hu hu hu…” Pinocchio khóc thét lên thảm thiết, tiếng gào vang xa hàng dặm.
Ông Geppetto, người trong câu chuyện rối ren này chỉ hiểu được một điều là con rối đang đói lả, liền lấy từ trong túi ra ba quả lê và đưa cho cậu bé, nói:
“Ba quả lê này bố định để ăn sáng, nhưng bố sẵ lòng cho con. Ăn đi, mong chúng sẽ giúp con đỡ mệt.”
“Nếu bố muốn con ăn thì xin bố gọt vỏ giùm con.”
“Gọt vỏ á?” ông Geppetto ngạc nhiên hỏi. “Bố chẳng bao giờ nghĩ rằng con trai bố lại kén cá chọn canh và khó tính đến thế. Thế không hay đâu! Trên đời này, ta nên tập từ bé quen ăn mọi thứ, vì biết đâu sẽ gặp chuyện gì. Cuộc đời đầy những bất ngờ có thể xảy ra lắm con ạ!”
“Bố nói đúng đấy,” Pinocchio ngắt lời, “nhưng con nhất định không ăn trái cây còn nguyên vỏ đâu. Con ghét vỏ lắm.”
Nghe vậy, ông Geppetto hiền lành bèn gọt sạch vỏ ba quả lê rồi xếp gọn vỏ vào một góc bàn.
Pinocchio ăn ngấu nghiến quả lê đầu tiên chỉ trong hai miếng, định vứt ngay lõi đi, thì ông Geppetto vội nắm lấy tay cậu bé, ôn tồn bảo:
“Chớ vứt đi làm gì; trên đời này, cái gì cũng có thể có ích cả.”
“Nhưng lõi thì con thề không bao giờ ăn!” chú rối gào lên, trợn mắt nhìn ông lão như nhìn một con rắn độc.
“Biết đâu đấy! Trên đời vẫn thường có nhiều điều bất ngờ lắm!” ông Geppetto điềm nhiên nhắc lại, giọng không chút xao động.
“Giờ thì con thấy đỡ đói rồi!”
“Thấy chưa,” người thợ mộc nói, “bố đã nói với con rồi mà. Con không nên quá kén chọn hay đòi hỏi trong ăn uống, nhất là khi không có nhiều lựa chọn. Con chẳng bao giờ biết trước cuộc đời sẽ mang đến điều gì. Những thứ nhỏ nhặt hôm nay có thể trở thành bữa ăn cứu đói ngày mai.”
Pinocchio, tuy chưa thực sự no nhưng đã đỡ cồn cào, gật đầu đồng ý. Cậu bé nhìn xuống những mẩu vỏ và lõi lê đã sạch sẽ trên bàn, bỗng cảm thấy một niềm vui nho nhỏ vì đã không bỏ phí thứ gì.
“Bố ơi,” cậu bé hỏi, giọng đã dịu hơn, “ngày mai chúng ta sẽ ăn gì?”
Người thợ mộc nhìn cậu bé, mỉm cười đầy yêu thương nhưng cũng thoáng chút lo lắng:
“Chúng ta sẽ xem ngày mai mang đến điều gì, con trai ạ. Nhưng dù là gì, bố con mình cũng sẽ cùng nhau chia sẻ.”
“À! Giờ thì con thấy dễ chịu rồi.”
“Con thấy chưa,” ông Geppetto nói, “bố đã đúng khi bảo con không nên tập thói quen kén ăn hay quá cầu kỳ trong ăn uống. Con trai yêu của bố ơi, chúng ta không bao giờ biết trước điều gì sẽ xảy đến với mình. Trên đời này có biết bao điều bất ngờ có thể xảy ra lắm!”
*