"

CHƯƠNG TÁM: CHÚA TỂ CỦA BẦY SƯ TỬ

Bác sĩ John Dolittle bỗng nhiên trở nên bận rộn khủng khiếp. Bác sĩ phát hiện ra hàng trăm, hàng nghìn con khỉ bị ốm – khỉ đột, đười ươi, tinh tinh, khỉ đầu chó, khỉ nhỏ, khỉ xám, khỉ đỏ – đủ các loại. Rất nhiều con đã chết.

Việc đầu tiên Bác sĩ làm là tách những con ốm ra khỏi những con khỏe. Sau đó, Bác sĩ nhờ Chee-Chee và người anh họ của nó dựng cho một căn nhà nhỏ bằng cỏ. Tiếp theo, Bác sĩ gọi tất cả những con khỉ còn khỏe đến để tiêm phòng.

Suốt ba ngày ba đêm, khỉ từ rừng rậm, thung lũng và đồi núi cứ nối nhau kéo đến căn nhà nhỏ bằng cỏ. Bác sĩ ngồi đó suốt ngày đêm, tiêm phòng và tiêm phòng.

Bác sĩ gọi tất cả những con khỉ còn khỏe đến để tiêm phòng
Bác sĩ gọi tất cả những con khỉ còn khỏe đến để tiêm phòng

Rồi Bác sĩ cho làm thêm một căn nhà nữa – một căn nhà lớn, có rất nhiều giường. Bác sĩ đưa tất cả những con khỉ ốm vào căn nhà này.

Nhưng có quá nhiều con ốm, nên không đủ những con khỏe để chăm sóc. Vì vậy, Bác sĩ gửi lời nhắn đến các loài vật khác, như sư tử, báo đốm và linh dương, nhờ chúng đến giúp chăm sóc.

Nhưng Chúa tể của bầy sư tử là một sinh vật rất kiêu ngạo. Khi nó đến căn nhà lớn đầy giường của Bác sĩ, nó trông có vẻ tức giận và khinh bỉ.

“Ngài dám nhờ ta, thưa ngài?” nó nói, trừng mắt nhìn Bác sĩ. “Ngài dám nhờ ta – _TA, VUA CỦA LOÀI THÚ_, đi hầu hạ một lũ khỉ bẩn thỉu sao? Trời ơi, ta thậm chí còn chẳng thèm ăn chúng lúc nghỉ giữa bữa!”

Dù con sư tử trông rất đáng sợ, Bác sĩ vẫn cố gắng không tỏ ra sợ hãi nó.

“Ta không nhờ ngài ăn chúng,” Bác sĩ nói nhỏ nhẹ. “Và hơn nữa, chúng không bẩn. Sáng nay chúng đều đã tắm rồi. Bộ lông _của ngài_ trông như cần được chải chuốt lắm vậy. Bây giờ, hãy nghe đây, ta sẽ nói cho ngài biết điều này: có thể sẽ đến ngày loài sư tử bị ốm. Và nếu bây giờ ngài không giúp đỡ các loài vật khác, thì khi _chúng_ gặp khó khăn, loài sư tử có thể sẽ bị bỏ lại một mình. Điều này thường xảy ra với những người kiêu ngạo.”

"‘_TA, VUA CỦA LOÀI THÚ_, đi hầu hạ một lũ khỉ bẩn thỉu sao?’"
“‘_TA, VUA CỦA LOÀI THÚ_, đi hầu hạ một lũ khỉ bẩn thỉu sao?’”

“Loài sư tử không bao giờ _gặp_ rắc rối – chúng chỉ _gây_ rắc rối thôi,” Chúa tể nói, vênh mũi lên. Rồi nó lững thững bỏ đi vào rừng, nghĩ rằng mình vừa nói rất thông minh và khéo léo.

Sau đó, báo đốm cũng trở nên kiêu ngạo và nói chúng sẽ không giúp. Rồi tất nhiên là cả linh dương – vì chúng quá nhút nhát và rụt rè nên không thô lỗ với Bác sĩ như con sư tử – chúng cũng dậm chân xuống đất, cười ngớ ngẩn, và nói rằng chúng chưa bao giờ làm y tá trước đây.

Lúc này, Bác sĩ tội nghiệp lo lắng điên cuồng, không biết tìm đâu ra đủ người giúp để chăm sóc cho hàng nghìn con khỉ đang nằm trên giường.

Nhưng Chúa tể của bầy sư tử, khi về đến hang, thấy vợ nó, Nữ hoàng Sư tử, chạy ra đón nó với bộ lông xù xì.

“Một trong những con non không chịu ăn,” bà nói. “Tôi không biết phải làm gì với nó nữa. Nó không ăn gì từ tối qua.”

Rồi bà bắt đầu khóc và run lên vì lo lắng – vì bà là một người mẹ tốt, dù bà là sư tử cái.

Thế là Chúa tể vào hang và nhìn những đứa con của mình – hai con sư tử con rất lém lỉnh, nằm trên sàn. Và một trong số chúng trông có vẻ khá yếu.

Rồi con sư tử kiêu hãnh kể cho vợ nghe, chính xác những gì nó đã nói với Bác sĩ. Bà vợ tức giận đến nỗi suýt đuổi nó ra khỏi hang.

“Anh chẳng bao giờ _có_ một chút khôn ngoan nào cả!” bà hét lên. “Tất cả các loài vật từ đây đến Ấn Độ Dương đều đang nói về người đàn ông tuyệt vời này, về cách ông ấy có thể chữa mọi loại bệnh, và ông ấy tốt bụng thế nào – người đàn ông duy nhất trên thế giới có thể nói tiếng của loài vật! Và bây giờ, _bây giờ_ – khi chúng ta có một đứa con ốm, anh lại đi xúc phạm ông ấy! Anh đồ ngốc to xác! Không ai ngoài kẻ ngốc mới thô lỗ với một Bác sĩ _giỏi_ cả. Anh thì…,” và bà bắt đầu kéo tóc chồng.

“Quay lại gặp người đàn ông da trắng đó ngay lập tức,” bà gào lên, “và nói với ông ấy rằng anh xin lỗi. Và mang theo tất cả những con sư tử đầu rỗng khác – và cả những con báo đốm và linh dương ngu ngốc đó nữa. Sau đó làm mọi thứ Bác sĩ bảo. Làm việc cật lực! Và có lẽ ông ấy sẽ đủ tốt bụng để đến xem mấy đứa nhỏ của chúng ta sau. Đi đi! – _Nhanh lên_, tôi bảo anh! Anh không đủ tư cách làm cha!”

Rồi bà đi sang hang bên cạnh, nơi có một bà sư tử mẹ khác sống, và kể cho bà ấy nghe mọi chuyện.

Vì vậy, Chúa tể của bầy sư tử quay lại gặp Bác sĩ và nói: “Tôi tình cờ đi ngang qua đây và chợt nghĩ ghé vào xem thử. Bác sĩ đã có ai giúp chưa?”

“Chưa,” Bác sĩ nói. “Ta chưa có. Và ta lo lắng lắm.”

“Giờ khó kiếm ai giúp lắm,” con sư tử nói. “Tụi động vật dường như không muốn làm việc nữa. Mà, cũng không trách chúng được… Chà, thấy Bác sĩ đang gặp khó khăn, tôi không ngại làm những gì có thể – chỉ để làm vừa lòng Bác sĩ thôi – miễn là tôi không phải tắm cho chúng. Và tôi đã bảo tất cả các loài vật săn mồi khác đến làm phần việc của chúng. Báo đốm chắc sẽ đến bất cứ lúc nào… À, và nhân tiện, nhà chúng tôi có một con non bị ốm. Tôi không nghĩ nó bị gì nặng đâu. Nhưng vợ tôi lo lắng. Nếu tối nay Bác sĩ có đi ngang qua đó, Bác sĩ có thể ghé xem nó một chút được không?”

Lúc này Bác sĩ rất vui mừng; vì tất cả sư tử, báo đốm, linh dương, hươu cao cổ và ngựa vằn – tất cả các loài vật của rừng, núi và đồng bằng – đều đến giúp Bác sĩ làm việc. Có quá nhiều con vật đến nỗi Bác sĩ phải cho bớt về, và chỉ giữ lại những con thông minh nhất.

Và rồi rất nhanh chóng, lũ khỉ bắt đầu khỏe lại. Cuối tuần đầu tiên, căn nhà lớn đầy giường đã vơi đi một nửa. Và cuối tuần thứ hai, con khỉ cuối cùng đã khỏe mạnh.

Rồi công việc của Bác sĩ đã hoàn thành; và Bác sĩ mệt đến nỗi đi ngủ và ngủ liền ba ngày mà không hề trở mình.

Bản quyền

Câu Chuyện Về Bác Sĩ Dolittle Copyright © 2026 by khosachviet.com. All Rights Reserved.