1. Burzee
Các bạn đã từng nghe kể về khu rừng Burzee mênh mông chưa? Hồi tôi còn thơ bé, bà vú của tôi thường cất tiếng hát về khu rừng ấy. Bà hát về những thân cây cao lớn, đứng sát bên nhau, rễ của chúng đan cài vào nhau dưới lòng đất, còn những cành cây thì cũng quấn quýt lấy nhau trên cao; về lớp vỏ cây xù xì, thô ráp và những cành cây cong queo, kỳ dị; về tán lá sum suê, rậm rạp che phủ cả khu rừng như một mái nhà khổng lồ, chỉ trừ những nơi tia nắng mặt trời khéo tìm được lối len qua, chiếu xuống mặt đất thành những vệt sáng nhỏ xíu và tạo nên những hình bóng kỳ ảo trên những thảm rêu xanh, địa y và những đống lá khô.
Khu rừng Burzee thật mênh mông, thật đẹp đẽ, và thật đáng kinh ngạc đối với bất cứ ai lần đầu tiên bước vào dưới bóng râm của nó. Từ những cánh đồng cỏ tràn ngập ánh nắng bước vào mạng lưới những lối đi chằng chịt trong rừng, ban đầu người ta cảm thấy tối tăm, sau đó thì thấy dễ chịu, và cuối cùng là tràn ngập những điều kỳ thú không bao giờ vơi cạn.
Trong hàng trăm năm, khu rừng đã phát triển rực rỡ với tất cả vẻ lộng lẫy của nó. Sự yên tĩnh trong lòng rừng chưa bao giờ bị xáo trộn, ngoại trừ tiếng ríu rít của những chú sóc chuột bận rộn, tiếng gầm gừ của những con thú hoang dã và tiếng hót líu lo của các loài chim.
Tuy nhiên, Burzee vẫn có những cư dân riêng của mình. Ngay từ những ngày đầu, Mẹ Thiên Nhiên đã ban tặng cho khu rừng những nàng Tiên, những Knooks, những Ryls và những Thần rừng. Chừng nào khu rừng còn tồn tại, nó sẽ là một ngôi nhà, một nơi trú ẩn và một sân chơi cho những sinh vật bất tử đáng yêu này, những người vui đùa thỏa thích không bị quấy rầy trong sâu thẳm của khu rừng.
Nền văn minh chưa bao giờ chạm tới Burzee. Liệu có bao giờ sẽ chạm tới không nhỉ, tôi tự hỏi.