CHƯƠNG XXXII. Tom Kể Lại Câu Chuyện Về Cuộc Thoát Thân Của Họ-Kẻ Thù Của Tom Đã Ở Nơi An Toàn
Chiều thứ Ba dần tàn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Ngôi làng St. Petersburg vẫn chìm trong nỗi ưu sầu. Những đứa trẻ mất tích vẫn chưa được tìm thấy. Người ta đã dâng lên những lời cầu nguyện cho chúng, cả những lời cầu chung lẫn những lời khẩn nguyện riêng tư, tha thiết từ tận đáy lòng, nhưng vẫn chẳng có tin tức tốt lành nào từ hang động vọng về. Phần lớn những người đi tìm kiếm đã từ bỏ, trở về với công việc thường nhật, họ nói rằng rõ ràng là không thể tìm thấy bọn trẻ nữa.
Bà Thatcher lâm bệnh nặng, phần lớn thời gian rơi vào trạng thái mê sảng. Người ta kể rằng có lúc bà gọi tên con gái, rồi ngẩng đầu lên lắng nghe suốt cả phút trường, sau đó lại mệt mỏi gục xuống với một tiếng rên khe khẽ, thật khiến lòng người đau nhói. Dì Polly chìm sâu trong nỗi buồn thăm thẳm, mái tóc của dì giờ đây gần như đã bạc trắng. Đêm thứ Ba, cả làng chìm vào giấc ngủ, mang theo nỗi ưu phiền và cảm giác cô đơn trống vắng.
Trong đêm tối mịt mù, tiếng chuông nhà thờ bỗng vang lên dồn dập, điên cuồng, và ngay lập tức, những con phố trở nên chật cứng người, những con người vội vàng mặc quần áo vào. Họ la lớn: “Ra đây! Ra đây! Chúng tôi tìm thấy chúng rồi! Chúng tôi tìm thấy chúng rồi!” Thêm vào đó là tiếng kẻng và tiếng tù và, và đám đông đổ về phía bờ sông, gặp những đứa trẻ đang ngồi trên một chiếc xe ngựa mui trần được kéo bởi những người dân đang reo hò, liền quây lấy chiếc xe, cùng đi với nó trở về làng, tiến vào con phố chính trong một cuộc diễu hành khải hoàn với tiếng hò reo ầm ĩ.
Ngôi làng bừng sáng đèn. Không ai còn buồn ngủ nữa. Đó là đêm tuyệt vời nhất mà thị trấn nhỏ bé này từng chứng kiến. Trong nửa giờ đầu tiên, một đoàn người làng nối đuôi nhau vào nhà Thẩm phán Thatcher, ôm chầm lấy những người được cứu, siết chặt tay bà Thatcher, cố gắng nói điều gì đó nhưng chẳng thốt nên lời – rồi họ rời đi, nước mắt tuôn rơi khắp nơi.
Hạnh phúc của dì Polly đã trọn vẹn, còn bà Thatcher thì gần như vậy. Nó sẽ hoàn toàn trọn vẹn, ngay khi người đưa tin mang tin tức tuyệt vời đến hang động báo cho chồng bà. Tom nằm trên chiếc ghế dài, xung quanh là một đám đông chăm chú lắng nghe. Cậu kể lại câu chuyện về cuộc phiêu lưu kỳ diệu, thêm thắt nhiều chi tiết hấp dẫn để làm cho câu chuyện thêm phần sinh động.
Cậu kết thúc bằng việc miêu tả cách cậu bỏ lại Becky để đi thám hiểm. Cậu kể đã đi theo hai lối đi xa nhất có thể với sợi dây diều của mình. Cậu đi theo lối thứ ba, dùng hết chiều dài sợi dây, và định quay lại thì bỗng nhìn thấy một đốm sáng xa xa trông như ánh sáng ban ngày. Cậu thả sợi dây ra, mò mẫm về phía đó, đẩy đầu và vai qua một cái lỗ nhỏ, và nhìn thấy dòng sông Mississippi rộng lớn đang chảy xiết!
Và nếu lúc ấy trời tối, cậu đã chẳng nhìn thấy đốm sáng ban ngày ấy và sẽ không tìm thêm lối thoát đó nữa! Cậu kể lại việc quay trở lại tìm Becky, báo tin vui cho cô bé. Becky bảo cậu đừng quấy rầy cô bằng những chuyện như thế nữa, vì cô mệt lắm rồi, biết mình sắp chết và cũng muốn chết. Cậu thuật lại cách cậu cố thuyết phục Becky, và cô bé đã suýt chết vì vui sướng khi lần mò đến nơi, thực sự nhìn thấy đốm sáng xanh của ánh ban ngày. Cậu kể tiếp cách cậu luồn mình ra ngoài qua cái lỗ rồi giúp Becky chui theo. Họ ngồi đó, khóc vì hạnh phúc. Sau đó, có mấy người đàn ông chèo thuyền ngang qua, Tom vẫy gọi họ, kể lại hoàn cảnh của mình và tình trạng đói khát của hai đứa.
Ban đầu, những người đàn ông không tin câu chuyện lạ lùng ấy, “bởi vì,” họ nói, “các cháu đang ở cách xa con sông năm dặm về phía hạ lưu so với thung lũng có hang động.” Sau đó, họ đưa hai đứa trẻ lên thuyền, chèo đến một ngôi nhà, cho chúng ăn tối, bắt chúng nghỉ ngơi cho đến hai hay ba giờ sau khi trời tối, rồi mới đưa chúng về nhà.
Trước lúc bình minh ló dạng, Thẩm phán Thatcher cùng một nhóm người tham gia tìm kiếm đã men theo những sợi dây chỉ họ cố ý thả lại sau lưng để tìm đường vào hang, và đã đón nhận tin vui.
Ba ngày ba đếm vật lộn với cơn đói khát trong lòng hang không thể tan biến ngay tức khắc, điều ấy Tom và Becky sớm nhận ra. Suốt ngày thứ Tư lẫn thứ Năm, cả hai đều phải nằm bẹp trên giường, và dường như càng lúc càng thấy mệt mỏi, kiệt sức hơn. Đến thứ Năm, Tom đã có thể lê bước loanh quanh đôi chút, sang thứ Sáu cậu đã ra tới ngoài phố, và tới thứ Bảy thì gần như đã hồi phục hoàn toàn. Nhưng Becky mãi đến Chủ Nhật vẫn chưa bước chân ra khỏi phòng, và khi ấy trông cô bé như vừa trải qua một trận ốm thập tử nhất sinh.
Tom biết Huck đang ốm nên đã đến thăm cậu ấy vào thứ Sáu, nhưng không được phép vào phòng ngủ. Cậu cũng không được vào vào thứ Bảy hay Chủ Nhật. Sau đó, cậu được phép vào thăm hàng ngày, nhưng được dặn phải giữ im lặng về cuộc phiêu lưu của mình và không được đề cập đến bất kỳ chủ đề nào gây kích động. Bà góa Douglas ở lại để đảm bảo Huck tuân thủ. Ở nhà, Tom biết về sự kiện ở Cardiff Hill, và cả việc thi thể của “người đàn ông rách rưới” cuối cùng đã được tìm thấy dưới sông gần bến phà. Có lẽ ông ta đã chết đuối khi cố gắng bỏ trốn.
Khoảng hai tuần sau khi Tom được cứu khỏi hang động, cậu bắt đầu đến thăm Huck. Lúc này Huck đã đủ khỏe để nghe những câu chuyện thú vị, và Tom nghĩ mình có vài chuyện sẽ khiến Huck thích thú. Nhà Thẩm phán Thatcher nằm trên đường đi của Tom, nên cậu ghé qua thăm Becky. Thẩm phán và vài người bạn đã gợi chuyện cho Tom. Một người hỏi Tom một cách mỉa mai liệu cậu có muốn quay lại hang động lần nữa không. Tom đáp cậu nghĩ mình cũng không ngại lắm. Thẩm phán nói:
“Ồ, Tom, ta tin rằng còn nhiều đứa trẻ khác cũng như cháu thôi. Nhưng chúng ta đã lo liệu rồi. Sẽ chẳng còn ai có thể lạc trong hang động đó nữa đâu.”
“Tại sao ạ?”
“Bởi vì hai tuần trước, ta đã cho lắp một tấm sắt chắn cửa hang và khóa ba lớp – còn chìa khóa thì ta giữ.”
Tom mặt mày tái nhợt.
“Trời ơi, cháu trai! Mau lên, ai đó! Lấy cho cháu một ly nước mau!”
Người ta mang nước đến và vẩy lên mặt Tom.
“Ừ, giờ cháu ổn rồi. Có chuyện gì với cháu vậy, Tom?”
“Ôi, Thẩm phán, Injun Joe vẫn còn ở trong hang động!”