"

27 ÔNG LÃO VÀ CHÁU TRAI

Ngày xưa có một cụ già tuổi cao sức yếu. Đôi mắt cụ đã mờ đục, đôi tai đã nặng tiếng, đôi chân run rẩy không vững. Mỗi khi ngồi vào bàn ăn, cụ khó lòng cầm chắc chiếc thìa, thường làm đổ súp ra khăn bàn hoặc để thức ăn rơi vãi. Con trai và con dâu cụ tỏ ra khó chịu trước cảnh tượng ấy. Cuối cùng, họ bắt cụ phải ngồi ăn một mình trong góc bếp. Họ đem cho cụ chiếc bát sành nhỏ và chỉ cho ăn phần thức ăn ít ỏi.

Cụ già thường đưa mắt nhìn về phía bàn ăn chính, đôi mắt ngấn lệ. Có lần, đôi tay run rẩy của cụ không giữ được chiếc bát, khiến nó rơi xuống đất vỡ tan. Người con dâu trẻ mắng nhiếc cụ, nhưng cụ chỉ im lặng thở dài. Sau đó, họ mua cho cụ chiếc bát gỗ rẻ tiền bằng mấy đồng xu và bắt cụ dùng nó để ăn uống.

Một lần nọ, khi họ đang ngồi như thế, đứa cháu trai nhỏ bốn tuổi của họ bắt đầu nhặt nhặt những mảnh gỗ vụn dưới đất. “Con đang làm gì thế?” người cha hỏi. Đứa bé đáp: “Con đang đóng một cái máng nhỏ, để sau này khi con lớn lên, bố mẹ sẽ dùng nó để ăn cơm.”

Hai vợ chồng nhìn nhau, lặng im một hồi lâu, rồi bỗng oà lên khóc. Ngay sau đó, họ dìu ông cụ đến bàn ăn, và kể từ đó trở đi, ông luôn được ngồi ăn cùng cả nhà, và họ chẳng bao giờ trách móc khi ông lỡ tay làm rơi vãi thức ăn.

Bản quyền

Truyện Cổ Tích Grimm Copyright © 2025 by khosachviet.com. All Rights Reserved.