36 CÁC CHÚ LÙN VÀ NGƯỜI THỢ GIÀY
Ngày xửa ngày xưa, có một người thợ giày làm việc rất chăm chỉ và thật thà. Nhưng ông vẫn không kiếm đủ tiền để sống. Cuối cùng, tất cả những gì ông có trên đời đều hết sạch, chỉ còn lại đủ một miếng da để làm một đôi giày.
Sau đó, ông cắt miếng da ra, chuẩn bị sẵn sàng để làm vào ngày hôm sau, định sáng sớm sẽ dậy sớm để bắt tay vào việc. Dù gặp nhiều khó khăn, ông không có gì phải lo nghĩ và lòng ông nhẹ nhõm. Thế là ông đi ngủ một cách bình yên, để mọi lo lắng cho ông Trời, và nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Sáng hôm sau, sau khi cầu nguyện, ông ngồi xuống để làm việc thì ông vô cùng ngạc nhiên, thấy đôi giày đã hoàn thành, đặt trên bàn. Người thợ tốt bụng không biết nói gì hay nghĩ gì khi chuyện lạ lùng này xảy ra. Ông nhìn vào cách làm: không có một mũi chỉ nào sai, tất cả đều rất gọn gàng và chuẩn xác, đến nỗi đó đúng là một kiệt tác.
Vào chính ngày hôm ấy, một vị khách đã tìm đến. Đôi giày vừa khít chân ông ta đến mức ông vui vẻ trả giá cao hơn thông thường. Nhờ số tiền ấy, người thợ giày nghèo khó đã mua đủ nguyên liệu để làm thêm hai đôi nữa.
Tối đến, ông cắt da sẵn rồi lên giường ngủ sớm, để sáng hôm sau có thể thức dậy bắt tay vào việc. Nhưng ông chẳng cần phải bận tâm làm gì, bởi khi tỉnh giấc vào buổi sáng, mọi công việc đã được hoàn tất. Chẳng bao lâu sau, khách hàng tìm đến, trả một khoản tiền lớn cho món hàng khiến ông đủ sức mua nguyên liệu làm thêm bốn đôi nữa. Ông lại cắt da vào buổi tối và sáng hôm sau thấy nó đã được hoàn thành y như lần trước. Cứ thế, mọi chuyện tiếp diễn trong một thời gian: những gì được chuẩn bị ban đêm luôn được hoàn thành trước lúc bình minh, và người thợ giày nhân hậu nhanh chóng trở nên giàu có và thịnh vượng trở lại.
Một buổi tối, vào khoảng Giáng sinh, khi ông và vợ đang ngồi bên bếp lửa trò chuyện, ông nói với vợ: “Anh muốn thức đêm nay để xem ai là người đến làm việc cho anh.” Người vợ thích ý tưởng đó. Thế là họ để một ngọn đèn cháy, rồi trốn vào một góc phòng, sau tấm rèm treo ở đó, và chờ xem chuyện gì sẽ xảy ra.
Ngay khi đồng hồ điểm nửa đêm, có hai chú lùn nhỏ xíu, không mặc quần áo, bước vào. Họ ngồi lên ghế của người thợ giày, lấy tất cả những miếng da đã cắt sẵn, và bắt đầu dùng những ngón tay nhỏ xíu của mình, khâu, gõ, đập nhanh thoăn thoắt. Người thợ giày vô cùng kinh ngạc, không thể rời mắt khỏi họ. Họ cứ thế làm, cho đến khi công việc hoàn thành, và những đôi giày đã sẵn sàng để dùng, đặt trên bàn. Lúc đó còn lâu mới đến bình minh. Sau đó, họ vội vã biến mất nhanh như chớp.
Ngày hôm sau, người vợ nói với người thợ giày: “Những chú lùn nhỏ bé này đã giúp chúng ta trở nên giàu có, và chúng ta phải biết ơn họ, nếu có thể hãy làm điều gì đó tốt đẹp để đáp lại. Em thấy thương xót khi nhìn họ chạy đi chạy lại như vậy; và thật chẳng phải phép tắc chút nào, vì họ chẳng có gì che thân để chống chọi với cái rét. Em muốn nói với anh, em sẽ may cho mỗi người một chiếc áo sơ mi, một chiếc áo khoác và một chiếc áo ghi lê, cùng một chiếc quần dài nữa. Còn anh, anh hãy làm cho mỗi người một đôi giày nhỏ xinh nhé.”
Ý tưởng ấy khiến người thợ giày nhân hậu vô cùng vui mừng. Một buổi tối nọ, khi mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi, họ đặt chúng lên bàn, thay cho những miếng da đã cắt sẵn như thường lệ, rồi lẩn trốn đi, để xem những chú lùn bé nhỏ sẽ hành động thế nào.
Vào lúc nửa đêm, họ bước vào, nhảy múa và tung tăng, nhảy nhót khắp căn phòng, rồi đến ngồi vào chỗ làm việc như thường lệ. Nhưng khi nhìn thấy bộ quần áo được đặt sẵn cho mình, họ cười khúc khích và trông vô cùng hân hoan.
Sau đó, họ mặc quần áo vào trong chớp mắt, rồi lại nhảy múa, tung tăng, chạy nhảy khắp nơi, vui vẻ hết mức có thể. Cho đến khi cuối cùng họ nhảy ra khỏi cửa và biến mất trên thảm cỏ xanh.
Đôi vợ chồng tốt bụng không còn trông thấy họ nữa; nhưng mọi việc đều tốt đẹp với họ từ đó về sau, cho đến trọn đời.