16 CÔNG CHÚA TÓC MÂY RAPUNZEL
Ngày xửa ngày xưa, có một đôi vợ chồng đã mong mỏi có con từ rất lâu mà vẫn chưa toại nguyện. Cuối cùng, người vợ bắt đầu hy vọng rằng Chúa sẽ ban cho cô điều cô hằng ao ước.
Hai vợ chồng có một ô cửa sổ nhỏ ở phía sau nhà, từ đó có thể trông thấy một khu vườn tuyệt đẹp, tràn ngập những đóa hoa và loài thảo mộc xinh tươi nhất. Thế nhưng, khu vườn ấy được bao bọc bởi một bức tường cao, và chẳng ai dám bước vào bên trong bởi nó thuộc về một mụ phù thủy quyền năng, kẻ khiến cả thế giới phải run sợ. Một ngày kia, người vợ đứng bên cửa sổ ngắm nhìn khu vườn, bỗng cô trông thấy một luống rau diếp chuông (rapunzel) xanh mướt, tươi non, trông thật hấp dẫn khiến lòng cô dâng lên một nỗi khao khát vô cùng. Cô cứ thế gầy mòn đi, sắc mặt xanh xao, tiều tụy thấy rõ.
Người chồng trông thấy vậy thì vô cùng lo lắng, hỏi: “Em yêu, em làm sao thế?” “Ôi,” cô đáp, “nếu em không được ăn chút rau diếp chuông trong khu vườn sau nhà mình, chắc em sẽ chết mất.” Người chồng, bởi quá yêu thương vợ, liền nghĩ: “Thà để vợ mình được ăn rau diếp chuông còn hơn để cô ấy chết, dù có phải trả giá bằng bất cứ thứ gì.”
Lúc hoàng hôn buông xuống, người đàn ông lại trèo qua bức tường vào khu vườn của mụ phù thủy, vội vã hái một nắm rau diếp chuông rồi mang về cho vợ. Người vợ lập tức làm món salad và ăn một cách ngấu nghiến. Món rau ấy ngon đến lạ thường – ngon đến mức khó tả – khiến ngày hôm sau, cô thèm thuồng gấp ba lần trước. Để vợ được thỏa lòng, người chồng đành phải xuống vườn thêm lần nữa. Thế là trong màn đêm tối đen, ông lại lén trèo xuống; nhưng vừa đặt chân qua bức tường, ông đã kinh hãi tột độ khi thấy mụ phù thủy đứng chờ sẵn trước mặt.
“Sao ngươi dám,” mụ quát lên với vẻ mặt giận dữ, “xâm nhập vườn của ta và trộm rau của ta như một tên đạo tặc? Ngươi sẽ phải trả giá đắt!”
“Ôi,” ông run rẩy đáp, “xin bà hãy rộng lượng thay vì trừng phạt, tôi làm vậy chỉ vì hoàn cảnh bắt buộc. Vợ tôi nhìn thấy rau của bà từ cửa sổ, và cô ấy thèm đến mức sẽ chết nếu không được nếm thử.”
Nghe vậy, mụ phù thủy nguôi cơn thịnh nộ, và phán: “Nếu sự thật như lời ngươi nói, ta cho phép ngươi lấy rau diếp chuông tùy ý, nhưng với một điều kiện: ngươi phải trao cho ta đứa con mà vợ ngươi sắp sinh ra; nó sẽ được chăm sóc chu đáo, và ta sẽ nuôi nó như con ruột.”
Trong nỗi sợ hãi tột cùng, người đàn ông đồng ý mọi điều kiện, và khi vợ ông sinh con, mụ phù thủy lập tức xuất hiện, đặt tên đứa bé là Rapunzel, rồi mang nó đi mất.
Rapunzel lớn lên trở thành đứa trẻ xinh đẹp nhất dưới ánh mặt trời. Khi cô bé mười hai tuổi, mụ phù thủy nhốt cô vào một tòa tháp nằm trong rừng, tòa tháp không có cầu thang cũng không có cửa, mà chỉ có một cửa sổ nhỏ tít trên đỉnh. Khi mụ phù thủy muốn vào, mụ đứng bên dưới và gọi:
“Rapunzel, Rapunzel,
Hãy thả tóc xuống cho ta.”
Rapunzel có mái tóc dài tuyệt đẹp, óng ả như tơ vàng, và khi nghe tiếng mụ phù thủy, cô tháo bím tóc của mình, quấn chúng quanh một cái móc của cửa sổ phía trên, rồi mái tóc dài xuống hai mươi thước, và mụ phù thủy trèo lên bằng tóc.
Sau một hoặc hai năm, có một lần hoàng tử cưỡi ngựa đi qua khu rừng và ngang qua tòa tháp. Chàng nghe thấy một bài hát, bài hát hay đến nỗi chàng dừng lại lắng nghe. Đó là Rapunzel, người trong cô đơn thường hát cho giọng mình vang vọng. Hoàng tử muốn trèo lên gặp cô, và tìm kiếm cửa tòa tháp, nhưng chẳng thấy cửa đâu. Chàng cưỡi ngựa về nhà, nhưng tiếng hát đã chạm đến trái tim chàng sâu sắc đến nỗi ngày nào chàng cũng vào rừng để lắng nghe. Một lần khi chàng đang đứng sau một cái cây, chàng thấy mụ phù thủy đến đó, và chàng nghe thấy mụ gọi:
“Rapunzel, Rapunzel,
Hãy thả tóc xuống cho ta.”
Rồi Rapunzel thả bím tóc xuống, và mụ phù thủy trèo lên.
“Nếu đó là cái thang để người ta leo lên, ta cũng sẽ thử vận may của mình,” chàng nói, và ngày hôm sau khi trời bắt đầu tối, chàng đến tòa tháp và gọi:
“Rapunzel, Rapunzel,
Hãy thả tóc xuống cho ta.”
Ngay lập tức mái tóc dài xuống và hoàng tử trèo lên.
Lúc đầu Rapunzel sợ hãi kinh khủng khi một người đàn ông, mà mắt cô chưa từng thấy bao giờ, đến gặp cô; nhưng hoàng tử bắt đầu nói chuyện với cô như một người bạn, và kể cho cô nghe rằng trái tim chàng đã xao xuyến đến nỗi không yên, và chàng buộc phải đến gặp cô.
Rồi Rapunzel mất đi nỗi sợ hãi, và khi chàng hỏi cô có muốn lấy chàng làm chồng không, và cô thấy chàng trẻ trung và đẹp trai, cô nghĩ: “Anh ấy sẽ yêu mình hơn bà Gothel già”; và cô nói đồng ý, rồi đặt tay mình vào tay chàng.
Cô nói: “Em sẽ vui vẻ đi cùng anh, nhưng em không biết làm sao để xuống. Mỗi lần anh đến, hãy mang theo một cuộn chỉ lụa, em sẽ dệt một cái thang bằng nó, và khi cái thang đã sẵn sàng, em sẽ xuống, và anh sẽ đưa em đi trên ngựa của anh.” Họ đồng ý rằng cho đến lúc đó chàng sẽ đến gặp cô mỗi tối, vì bà già (mụ phù thủy) đến vào ban ngày.
Mụ phù thủy không nhận ra điều gì về chuyện này, cho đến một lần Rapunzel nói với mụ: “Bà Gothel ơi, sao bà lại nặng hơn nhiều khi cháu kéo lên so với hoàng tử trẻ – anh ấy lên với cháu chỉ trong chốc lát.”
“A! Đứa trẻ hư đốn!” mụ phù thủy kêu lên. “Ta nghe ngươi nói gì vậy! Ta tưởng ta đã tách ngươi ra khỏi cả thế giới, vậy mà ngươi lại lừa dối ta!”
Trong cơn giận dữ, mụ túm lấy mái tóc đẹp của Rapunzel, quấn hai vòng quanh tay trái, tay phải cầm kéo, “xoẹt, xoẹt,” chúng bị cắt phăng, và những bím tóc xinh đẹp nằm trên mặt đất. Và mụ nhẫn tâm đến nỗi đưa Rapunzel đáng thương đến một sa mạc nơi cô bé phải sống trong đau khổ và khốn cùng.
Tuy nhiên, ngay trong ngày mụ đuổi Rapunzel đi, mụ phù thủy đã buộc những bím tóc mà mụ đã cắt vào cái móc cửa sổ, và khi hoàng tử đến và gọi:
“Rapunzel, Rapunzel,
Hãy thả tóc xuống cho ta.”
Mụ thả tóc xuống. Hoàng tử trèo lên, nhưng thay vì tìm thấy Rapunzel yêu quý của mình, chàng lại thấy mụ phù thủy, người nhìn chàng với ánh mắt độc ác và đầy nọc độc.
“Aha!” mụ cười cợt, “ngươi muốn đón người yêu quý của mình ư, nhưng con chim xinh đẹp không còn hót trong tổ nữa; mèo đã bắt nó rồi, và sẽ cào nát mắt ngươi luôn. Rapunzel đã mất đối với ngươi; ngươi sẽ không bao giờ gặp lại cô ấy nữa.”
Hoàng tử đau đớn tột cùng, và trong tuyệt vọng, chàng nhảy xuống từ tòa tháp. Chàng thoát chết, nhưng những bụi gai mà chàng ngã vào đã đâm vào mắt chàng. Rồi chàng lang thang mù lòa trong rừng, chỉ ăn rễ cây và quả dại, và chẳng làm gì ngoài than khóc về việc mất đi người vợ yêu quý của mình. Cứ thế chàng lang thang khốn khổ trong vài năm, và cuối cùng đến sa mạc nơi Rapunzel, cùng với hai đứa con sinh đôi của cô, một trai một gái, đang sống trong cảnh khốn khó. Chàng nghe thấy một giọng nói, và giọng nói đó nghe quen thuộc đến nỗi chàng đi về phía nó, và khi chàng đến gần, Rapunzel nhận ra chàng và ôm chầm lấy chàng mà khóc. Hai giọt nước mắt của cô làm ướt mắt chàng và mắt chàng sáng lại, và chàng có thể nhìn thấy như trước. Chàng đưa cô về vương quốc của mình nơi chàng được đón tiếp vui mừng, và họ sốnɡ hạnh phúc và mãn nguyện trong một thời gian dài sau đó.