10 CÂU CHUYỆN CÁI ẤM TRÀ
Ngày xửa ngày xưa, có một chiếc ấm trà vô cùng kiêu hãnh. Nó hãnh diện vì thân mình bằng sứ quý, vì cái vòi dài thanh thoát, vì chiếc quai rộng đầy sang trọng. Nó luôn khoái chí khoe khoang: “Ta có đủ cả phía trước lẫn phía sau – vòi trước, quai sau” – cứ thế mà lặp đi lặp lại mãi.
Thế nhưng, nó chẳng bao giờ nhắc đến cái nắp của mình, thứ đã nứt vỡ và được gắn lại bằng keo. Nhược điểm ấy bị nó giấu biệt, bởi chẳng ai tự đi kể lể điểm yếu của bản thân bao giờ – đã có thiên hạ đủ lời bàn tán thay cho nó rồi. Những chiếc tách xinh, bình sữa trắng ngần, bát đường lấp lánh, cả bộ đồ trà lịch lãm, thường để ý đến vết nứt trên nắp ấm hơn là ngắm nghía cái quai nguyên vẹn hay chiếc vòi độc đáo của nó. Ấm trà hiểu rõ điều ấy lắm.
“Ta biết các ngươi,” ấm trà thầm nghĩ. “Ta cũng biết khuyết điểm của chính mình, và ta hiểu rõ rằng chính nơi khiếm khuyết ấy, sự khiêm nhường của ta được bộc lộ. Ai nấy đều có điểm chưa hoàn hảo, nhưng chúng ta cũng được ban cho những ưu điểm để bù đắp.”
“Những chiếc tách có quai, bát đường có nắp; còn ta thì sở hữu cả hai, lại còn có thêm một thứ ở phía trước mà chúng chẳng bao giờ có được. Ta có cái vòi, và điều ấy khiến ta trở thành bà hoàng của bàn trà. Ta ban phúc lành cho kẻ khát khao, bởi trong lòng ta, lá trà Trung Hoa được ngâm trong dòng nước sôi vô vị.”
Ấm trà đã kể hết mọi chuyện khi nó còn nguyên vẹn. Nó đứng trên bàn tiệc trà sẵn sàng phục vụ; một bàn tay mềm mại nâng nó lên, nhưng chính bàn tay ấy lại quá vụng về. Ấm trà rơi xuống, vòi gãy rời, quai cũng đứt lìa. Riêng cái nắp thì không đến nỗi nào – những điều tồi tệ nhất về nó đã được nói từ trước rồi.
Ấm nằm bất động trên sàn nhà, nước trà nóng hổi chảy lan ra khắp nơi. Thật nhục nhã, nhưng điều đau đớn hơn là mọi người đều cười chê; họ chế giễu chính chiếc ấm chứ không phải bàn tay hậu đậu kia.
“Ta sẽ không bao giờ quên khoảnh khắc ấy,” ấm trà thổ lộ khi sau này kể lại cuộc đời mình. “Người ta gọi ta là đồ vô dụng, bỏ ta vào xó nhà, rồi ngày hôm sau đem cho một người đàn bà đi xin thức ăn. Ta rơi vào cảnh cùng cực, câm lặng cả bên trong lẫn bên ngoài. Nhưng chính lúc tưởng như đã tàn phế ấy, cuộc đời tốt đẹp hơn của ta lại bắt đầu. Con người có thể là thế này, rồi bỗng hóa thành thứ khác hẳn.”
“Đất được đổ vào trong ta. Đối với một chiếc ấm trà, điều này chẳng khác gì bị chôn vùi cả, nhưng trong lớp đất ấy lại có người đặt một củ hoa. Ai đã đặt nó vào đó, ai đã tặng nó, ta không hề hay biết; nhưng nó đã được trao cho ta, và nó trở thành món quà bù đắp cho lá trà Trung Hoa cùng nước sôi nóng hổi, bù đắp cho cái quai và chiếc vòi đã gãy vỡ.”
“Và củ hoa nằm trong đất, củ hoa nằm trong ta; nó trở thành trái tim ta, trái tim sống động của ta, một trái tim mà trước nay ta chưa từng có. Sự sống bắt đầu trỗi dậy trong ta, cùng với sức mạnh và nguồn năng lượng mới. Trái tim rộn ràng đập nhịp, củ hoa bật chồi đâm lộc; đó là sự sinh sôi của bao ý nghĩ và cảm xúc, rồi bừng nở thành đóa hoa rực rỡ.”
“Ta thấy nó, ta nâng niu nó, ta quên cả chính mình trong niềm vui của nó. Thật hạnh phúc khi được quên mình vì kẻ khác. Bông hoa chẳng biết ơn ta; nó cũng chẳng màng nghĩ đến ta. Nó được người đời chiêm ngưỡng và ca tụng, mà lòng ta cứ thế rộn ràng vui theo. Hẳn là nó đã hạnh phúc lắm thay! Rồi một hôm, ta nghe có kẻ bảo rằng bông hoa ấy đáng được ở trong chậu tốt hơn. Ta bị một cú đánh mạnh vào lưng, đau đớn vô cùng, thế rồi bông hoa được chuyển sang chậu mới xinh xắn. Còn ta, ta bị quẳng ra sân, nằm đó như mảnh sành vỡ bỏ đi. Nhưng ta vẫn còn ký ức, và điều ấy ta sẽ chẳng bao giờ đánh mất.”
[Minh họa]