5 CHÚ LÍNH CHÌ DŨNG CẢM

Ngày xửa ngày xưa, có hai mươi lăm chú lính chì. Chúng đều là anh em, bởi tất cả đều được đúc từ cùng một chiếc thìa thiếc cũ kỹ. Tất cả đều vác súng trên vai, đứng thẳng như cây nến, mắt nhìn chăm chú về phía trước. Bộ quân phục đỏ thắm và xanh dương của chúng thật rực rỡ, lộng lẫy vô cùng. Tiếng đầu tiên chúng nghe thấy khi nắp hộp bật mở chính là tiếng reo: “Lính chì!” – một cậu bé hét lên sung sướng, vỗ tay không ngớt. Đó là món quà sinh nhật cậu được tặng, và giờ đây, cậu đang xếp chúng lên bàn một cách nâng niu.
Tất cả những chú lính chì đều giống nhau như đúc, chỉ trừ một chú – chú chỉ có một chân. Chú được đúc cuối cùng, và chẳng còn đủ thiếc để hoàn thiện nốt chân kia. Thế nhưng, chú vẫn đứng vững vàng trên một chân, chẳng kém gì những người anh em hai chân của mình. Và chính chú lính chì ấy sau này đã có một cuộc đời vô cùng phi thường.
Trên bàn nơi những chú lính chì được bày ra có rất nhiều đồ chơi khác, nhưng thứ đẹp đẽ và thu hút nhất chính là tòa lâu đài giấy xinh xắn. Nhìn qua những ô cửa sổ tí hon, người ta có thể thấy rõ cả bên trong đại sảnh. Phía trước lâu đài là những cái cây nhỏ xinh bao quanh một chiếc gương nhỏ tựa như mặt hồ nước trong vắt. Những chú thiên nga bằng sáp trắng bơi lội trên mặt hồ, và hình bóng của chúng in rõ trên mặt nước phản chiếu.
Mọi thứ đều tuyệt đẹp, nhưng đẹp nhất phải kể đến cô gái nhỏ đứng ở cánh cửa lâu đài đang mở rộng. Cô cũng được cắt từ giấy, nhưng khoác lên mình chiếc váy voan mỏng manh nhất cùng dải ruy băng xanh nhỏ vắt ngang vai như tấm khăn choàng, ở giữa dải ruy băng còn đính một đóa hồng lấp lánh bằng kim tuyến. Cô gái dang rộng đôi tay – bởi cô là một nàng vũ công – rồi nhấc một chân lên cao tới mức chú Lính chì không còn nhìn thấy nó nữa. Chú bỗng nghĩ thầm rằng có lẽ cô cũng giống mình, chỉ có một chân mà thôi.
“Đó sẽ là người vợ hoàn hảo của ta,” chú nghĩ thầm, “nếu nàng không quá cao sang. Nhưng nàng sống trong tòa lâu đài nguy nga, còn ta chỉ có mỗi chiếc hộp gỗ chật chội, lại phải chia sẻ với hai mươi bốn anh em khác. Đâu phải nơi dành cho một tiểu thư quý phái. Dẫu vậy, ta nhất định phải tìm cách làm quen với nàng.” Tình cờ chú nhìn thấy chiếc hộp thuốc lá đặt trên bàn, liền nằm vươn mình ra phía sau nó, từ vị trí ấy chú có thể thoải mái chiêm ngưỡng cô gái nhỏ duyên dáng đang đứng thăng bằng trên một chân với vẻ điệu nghệ phi thường.
Khi màn đêm buông xuống, tất cả những người lính chì đều được xếp gọn vào hộp, cả gia đình cũng lên giường nghỉ ngơi. Đây chính là lúc thế giới đồ chơi bừng lên sức sống. Chúng viếng thăm nhau, bày trận giả, mở tiệc khiêu vũ rộn ràng. Những chú lính trong hộp thi nhau kêu lách cách, nôn nao được hòa mình vào cuộc vui nhưng chẳng thể nào đẩy nắp hộp lên nổi. Con kẹp hạt dẻ nhào lộn tưng bừng, cây bút chì nhảy múa điệu nghệ. Tiếng ồn vui nhộn vang khắp phòng khiến chú hoàng yến tỉnh giấc, cất tiếng hót – mà lại hót bằng cả những vần thơ du dương. Chỉ có chàng Lính Chì và nàng Vũ Công là vẫn đứng im tại chỗ. Nàng kiêu hãnh đứng trên đầu ngón chân với đôi tay xòe rộng, còn chàng thì bền bỉ trụ vững trên một chân; đôi mắt chàng chưa từng rời khỏi nàng dù chỉ trong tích tắc.
Mười hai giờ vừa điểm – rầm! Nắp chiếc hộp thuốc lá bật tung ra. Nhưng bên trong chẳng có điếu thuốc nào cả, mà là một tên yêu tinh bé xíu, đen nhẻm. Thì ra đó không phải hộp thuốc thật, chỉ là món đồ chơi có lò xo giấu bên trong.
“Lính Chì,” yêu tinh quát lên, “mày hãy canh chừng đôi mắt của mày đi! Đừng dại dột nhìn ngó những thứ chẳng liên quan gì đến mày!”
Nhưng chú lính chì cứ làm như chẳng nghe thấy gì.
“Được lắm, cứ đợi đến ngày mai rồi biết tay!” yêu tinh lầm bầm đe dọa.
Sáng hôm sau, khi lũ trẻ tỉnh giấc, ai đó đã đặt chú lính chì trên bệ cửa sổ. Chẳng biết do tay yêu tinh nghịch ngợm hay làn gió vô tình, cửa sổ bỗng mở phanh ra, và chú lính chì rơi thẳng từ tầng ba xuống mặt đường. Thật là một cú rơi kinh hoàng! Chú lộn vòng hết phía này sang phía khác giữa không trung, cuối cùng nằm chềnh ềnh trên mặt đất: mũ và khẩu súng của chú mắc kẹt giữa khe đá lát đường, còn một chân thì giơ thẳng lên trời.

Cô hầu gái và cậu bé vội vàng chạy xuống tìm chú lính, nhưng dù suýt giẫm phải chú, họ vẫn không thể nào thấy chú đâu. Giá mà chú Lính Chì chỉ cần kêu lên một tiếng “Tôi đây!”, ắt họ đã nghe thấy ngay, nhưng chú cho rằng việc kêu cứu khi đang khoác trên mình bộ quân phục là điều không đứng đắn chút nào.
Trời bỗng đổ mưa; những hạt mưa lúc đầu thưa thớt rồi mau dần, cuối cùng trút xuống thành cơn mưa rào; khi mưa vừa tạnh, có hai cậu bé lang thang đi ngang qua chỗ ấy.
“Ê coi này,” một cậu reo lên, “có chú lính chì nằm đây nè. Mang chú ra rồi cho chú đi thuyền đi!”
Chúng vội gấp một chiếc thuyền từ tờ báo cũ, đặt chú Lính Chì vào giữa lòng thuyền, và thế là chú bắt đầu cuộc hành trình trôi theo dòng máng xối, lũ trẻ thì chạy ùa theo hai bên, tay vỗ đôm đốp.
Ôi chao! Những con sóng đập vào chiếc thuyền giấy mạnh biết bao, dòng nước cuốn xiết dữ dội làm sao! Chú Lính Chì bắt đầu cảm thấy choáng váng, chiếc thuyền xoay tròn nhanh đến chóng mặt; thế nhưng chú vẫn đứng im như tượng, mắt kiên định nhìn về phía trước, tay siết chặt khẩu súng của mình.
Bất thình lình, con thuyền lọt vào một đường cống ngầm, bóng tối bao trùm như trong ngôi nhà cũ kỹ của chú khi còn nằm trong chiếc hộp. “Mình sắp bị cuốn đi đâu đây?” chú thầm nghĩ. “Đúng rồi, chắc chắn là do tên yêu tinh quái ác kia bày trò. Ôi! Giá như cô nàng nhỏ bé kia cùng ngồi trên thuyền với mình thì có lẽ dù tối tăm gấp bội, mình cũng chẳng hề lo sợ.”
Bỗng nhiên, từ dưới cống, một con chuột nước to lớn chồm ra.
“Ngươi có giấy thông hành không?” con chuột hỏi. “Giấy thông hành của ngươi đâu?”
Chú Lính Chì vẫn im lặng, chỉ siết chặt hơn cây súng trong tay.
Chiếc thuyền vẫn lướt đi, nhưng con chuột cứ bám riết theo sau. “Khịt! Khịt!” Nó nghiến răng ken két và quát lên với những cành cây, ngọn rơm: “Chặn nó lại! Chặn nó lại! Nó chưa đóng phí! Nó chưa xuất trình giấy thông hành!”
Thế nhưng dòng nước cuốn càng lúc càng mạnh. Chú Lính Chì đã thấy ánh sáng le lói phía cuối đường hầm, nhưng cùng lúc, chú nghe rõ tiếng nước gầm réo ầm ầm, đủ khiến cả kẻ gan dạ nhất cũng phải khiếp sợ. Hãy tưởng tượng xem! Ngay chỗ đường hầm kết thúc, miệng cống mở rộng ra, đổ thẳng vào một dòng nước thải lớn. Đối với chú Lính, đó là hiểm nguy khủng khiếp, như thể một người bị cuốn vào thác nước khổng lồ vậy.
Lúc này, chú đã đến quá gần nên không thể dừng lại nữa. Con thuyền cứ thế lao đi, và chú Lính Chì vẫn đứng vững đến mức không ai có thể nhận ra chú đã chớp mắt dù chỉ một lần. Chiếc thuyền xoay tròn ba bốn vòng; nước tràn vào ngập đến miệng và chắc chắn sẽ đắm.
Chú Lính Chì đứng đó, nước dâng lên đến tận cổ; con thuyền chìm sâu hơn, giấy mềm nhũn đi, và rồi nước đã phủ kín đầu chú. Chú nghĩ về cô vũ công xinh đẹp nhỏ bé mà chú sẽ chẳng bao giờ được gặp lại, và trong tai chú vang vọng lời bài ca:
“Gian nan hiểm trở, tử thần đâu đó,
Là định mệnh của người lính kiên cường.”
Chiếc thuyền giấy bị rách đôi, chú Lính Chì suýt chìm xuống nước thì bỗng bị một con cá to nuốt chửng vào bụng.
Ôi, trong bụng cá tối tăm làm sao! Tối hơn cả trong cống rãnh, lại còn chật chội khủng khiếp. Nhưng chú Lính Chì vẫn kiên cường, không hề nao núng. Chú nằm thẳng người, tay vẫn cầm chắc khẩu súng như thường lệ.
Con cá bơi lội vòng quanh, quẫy đuôi, uốn éo thân mình, thực hiện đủ kiểu động tác kỳ quặc, cho đến cuối cùng, nó đột nhiên nằm im bất động.
Bỗng một luồng ánh sáng chói lòa xuyên qua bụng cá, và một giọng nói vang lên: “Lính Chì!” Hóa ra con cá đã bị bắt, đem ra chợ bán, rồi được mua về và đưa vào bếp. Người đầu bếp dùng con dao lớn mổ bụng nó ra. Bà ta nhón tay kẹp chú Lính Chì giữa ngón cái và ngón trỏ, mang chú vào phòng khách, nơi cả nhà đang chờ đợi để chiêm ngưỡng người hùng đã trải qua cuộc phiêu lưu trong bụng cá. Nhưng chú Lính Chì vẫn bình thản, không hề tỏ ra kiêu căng hay tự phụ.
Họ đặt chú lên bàn. Nhưng làm sao một chuyện kỳ lạ như thế này lại có thể xảy ra? Chú Lính Chì đang ở ngay trong căn phòng mà chú đã từng sống trước kia. Chú nhìn thấy những đứa trẻ quen thuộc, những món đồ chơi thân quen vẫn nằm trên bàn, và trong số đó có nàng vũ công xinh đẹp, người vẫn đứng vững trên một chân. Nàng vẫn kiên cường như thế. Điều đó khiến trái tim chú Lính Chì xúc động sâu sắc. Chú có thể đã khóc thành những giọt nước mắt bằng thiếc, nhưng làm thế thì thật không phải phép. Chú nhìn nàng và nàng nhìn chú, nhưng cả hai đều không thốt nên lời.
Và rồi một trong những cậu bé nhỏ cầm lấy chú Lính Chì và ném chú vào trong lò sưởi. Cậu ta không nói lý do vì sao, nhưng chắc chắn tên yêu tinh trong chiếc hộp thuốc lá có dính dáng đến chuyện này.
Chú Lính Chì giờ đứng giữa một vầng sáng đỏ rực. Chú cảm thấy sức nóng khủng khiếp, nhưng chú không biết đó là từ lửa hay từ tình yêu trong trái tim mình. Chú nhận ra màu sắc trên bộ quân phục đã phai nhạt hết, nhưng chẳng ai đoán được điều ấy xảy ra vì chuyến hành trình hay vì nỗi buồn đã thấm vào chú. Chú đưa mắt nhìn cô gái nhỏ, cô cũng đang nhìn chú, và chú cảm thấy mình đang tan chảy dần; thế nhưng chú vẫn đứng thẳng tắp, vững vàng như mọi khi, khẩu súng vẫn trên vai. Bỗng nhiên cánh cửa bật mở, cơn gió thốc ào vào cuốn cô Vũ Công bay vút thẳng vào lò sưởi nơi chú Lính Chì đứng, bùng cháy trong ngọn lửa rồi biến mất tăm! Chú Lính Chì cũng tan chảy thành một khối; sáng hôm sau, cô hầu gái tìm thấy chú trong đống tro tàn, hóa thành một trái tim thiếc bé nhỏ, còn cô Vũ Công thì chẳng còn lại gì ngoài đóa hồng kim tuyến đã cháy đen như than.