1. Sao! Mãi mà không có con ư?
Ngày xửa ngày xưa, xa đến nỗi tôi đã quên mất cả thời gian, có một vị vua và một vị hoàng hậu sống bên nhau nhưng họ không có lấy một đứa con.
Nhà vua tự nhủ: “Tất cả các bà hoàng hậu mà ta quen biết đều có con, người có ba, người có bảy, có người còn có tới mười hai đứa. Còn hoàng hậu của ta thì chẳng có một mụn con nào. Ta cảm thấy mình bị đối xử không công bằng.”
Thế là nhà vua quyết định sẽ giận dỗi hoàng hậu về chuyện này. Nhưng hoàng hậu vốn tốt bụng và kiên nhẫn, đã chịu đựng tất cả. Rồi nhà vua càng thêm giận dữ. Nhưng hoàng hậu giả vờ coi mọi chuyện như một trò đùa, và là một trò đùa rất vui nữa chứ.
“Sao mãi mà nàng không có con gái vậy?” nhà vua nói. “Ta không nói con trai đâu; có lẽ đó là điều quá khó mong đợi.”
“Thần thiếp xin lỗi, đức vua yêu quý,” hoàng hậu đáp.
“Nàng nên biết lỗi thì đúng hơn,” nhà vua cãi lại; “nàng không định biến chuyện này thành một đức tính tốt đâu, phải không?”
Nhưng nhà vua không phải là người xấu tính, và trong bất cứ chuyện gì ít quan trọng hơn, ông hoàn toàn sẵn lòng để hoàng hậu làm theo ý mình. Tuy nhiên, chuyện này lại là một vấn đề tầm cỡ quốc gia.
Hoàng hậu mỉm cười. “Ngài cần kiên nhẫn với một người phụ nữ, ngài biết đấy, đức vua yêu quý ạ,” nàng nói.
Thật vậy, nàng là một vị hoàng hậu rất tốt bụng, và nàng quả thật lấy làm tiếc vì không thể làm hài lòng nhà vua ngay lập tức.